"Mưa ngày xưa
Rơi trên đường phố
Mưa vô tình
Làm ướt áo em
Mưa ngày xưa
Từng cơn không dứt
Mưa vô tình
Cho mình quen nhau
Mưa ngày xưa
Rơi trên đường vắng
Mưa u hoài
Vì mong dáng ai
Mưa ngày xưa
Từng cơn thương nhớ
Mưa đâu ngờ
Chúng mình yêu nhau
Nhớ
Nhớ mưa bong bóng
Nhớ dáng em buồn
Nhớ lệ em tuôn
Nhớ
Nhớ mưa bong bóng
Nhớ khi tan trường
Em sát vai anh
Hai mái đầu xanh
Thì thầm ước hẹn
Hai mái đầu xanh
Tình yêu trọn vẹn
Ai ngờ bong bóng
Vỡ tan
Thôi rồi em đã
Sang ngang theo chồng
Trời mưa
Bong bóng phập phồng
Em đi lấy chồng
Để khổ cho nhau
Anh về
Ôm mối thương đau
Em đi có nhớ
Mưa nào năm xưa
Phải chi
Hôm ấy đừng mưa
Phải chi hôm ấy
Đừng đưa em về
Mưa
Rừng ơi! Mưa rừng
Hạt mưa nhớ ai
Mưa triền miên
Phải chăng mưa buồn
Vì tình đời
Mưa sầu vì lòng người
Duyên kiếp không lâu
Mưa
Từ đâu mưa về
Làm muôn lá hoa
Rơi tả tơi
Tiếng mưa gió lạnh
Lùa ngoài mành
Lá vàng rời lìa cành
Gợi tan nỗi niềm riêng
Ôi!
Ta mong ước xa xôi
Nhưng đêm mãi cô đơn
Gửi tâm tư về đâu
Mưa
Thương ai ? Mưa nhớ ai ?
Mưa rơi như nức nở
Mưa rơi trong lòng tôi
Mưa
Rừng ơi! Mưa rừng
Tìm đâu hỡi ơi
Bóng ngày xưa
Mỗi khi mưa rừng
Về muộn màng
Bóng chiều vàng dần tàn
Lòng thương nhớ
Nào nguôi
Cuộc tình đó
Đã khuất xa tầm tay
Tiếng hát em còn đây
Tơ vương lệ thấm đầy
Hồn còn say
Men ái ân chiều ấy
Bóng dáng em còn đây
Đã khuất sau
Trời mây
Em đi rồi
Thành phố hôm nay
Mưa giăng đầy
Lạnh buốt tim này
Em đi rồi
Kỷ niệm xưa còn đấy
Em đi mất rồi
Còn nhớ chăng tình này
Em đi rồi
Kỷ niệm xưa còn đấy
Em đi mất rồi
Còn nhớ chăng
Tình này
Đêm khuya
Mưa rơi
Rơi trên đường vắng
Đôi chân
Lang thang
Tâm tư trầm lắng
Hạt mưa
Reo rắt nỗi buồn
Cho thế gian sầu
Thương mối duyên đầu
Yêu lứa đôi nghèo
Đội mưa mà đi
Đi trong
Đêm mưa
Mưa rơi tầm tã
Hoang mang
Bâng khuâng
Ai mong từ giã
Hạt mưa
Rơi ướt mi nàng
Se thắt tim chàng
Giây phút ngỡ ngàng
Đôi lứa thôi đành
Giã từ đêm mưa
Giã từ đêm mưa
Mưa
Buồn ơi thôi ngừng tiếng
Mưa cho phố nhỏ
Càng buồn thêm
Mưa rơi gác xưa
Thêm quạnh vắng
Phòng côi lắng tiêu điều
Đường xưa vắng đìu hiu
Đêm
Sầu đi trong tủi nhớ
Bao thương nhớ
Chỉ là mộng mơ
Đêm nay
Tiếng mưa rơi buồn quá
Mưa đêm sầu riêng ai
Buồn ơi
Đến bao giờ
Mưa ơi! mưa ơi!
Mưa gieo sầu nhân thế
Mưa nhớ ai
Biết người thương
Có còn nhớ hay quên
Riêng ta vẫn u hoài
Đêm đêm tiếp đêm
Nhớ mong người
Đã cách xa
Mưa
Buồn rơi rơi ngoài phố
Nghe như
Tiếng nhạc buồn triền miên
Đêm nao chốn đây
Ta dìu nhau
Trao muôn ngàn lời thơ
Chờ mong đến
Kiếp nào
Đêm nao chốn đây
Ta dìu nhau
Trao muôn ngàn lời thơ
Chờ mong đến
Kiếp nào
Mưa hắt hiu
Mưa buồn qua phố vắng
Chiều mưa tuôn
Cho giá buốt tâm hồn
Niềm cô đơn
Theo nhung nhớ nhiều thêm
Mưa kỷ niệm
Mưa tìm về dĩ vãng
Anh đã yêu em
Mười mùa mưa trước
Một mùa mưa
Hai đứa bước song hành
Tình yêu đương
Khi thương vẫn còn thương
Em đã vội bỏ trường
Xa phố phường
Đêm
Đêm tiễn đưa
Người yêu
Đi lấy chồng
Mưa
Ôi gió mưa
Buồn như
Cơn bão lòng
Tình nồng
Tình mau chóng phai
Tình buồn
Tình mang đắng cay
Cô đơn cuộc đời
Ngồi bên song cửa
Trông bóng ai ngoài mưa
Mà nhớ người
Thương nhớ ai
Mưa chiều về giăng lối
Người yêu xưa
Nay đã cách xa rồi
Còn trong tôi
Bao nhung nhớ tả tơi
Mưa kỷ niệm
Mưa thầm rơi trong đời
Đêm nay trên phố
Mưa tơi bời
Lòng nghe bao
Nhớ nhung đầy vơi
Làm sao
Cho anh vui
Còn ai
Cho anh vui
Bằng môi
Trên đôi môi
Ôi tuyệt vời
Đêm nay
Em biết anh thương nhiều
Buồn tênh
Trên gác khuya quạnh hiu
Nhìn mưa rơi mưa rơi
Thầm mơ ta chung đôi
Lệ hoen trên mi
Môi bao giờ nguôi
Ngoài trời không sao thưa
Đường lầy ướt ngõ tối
Mưa khuya về hiu hắt
Đi vào hồn
Chuyện đời quên đi thôi
Dĩ vãng xa lắm rồi
Gợi lại để làm chi
Nữa người ơi
Chiều nào nâng ly bôi
Tình vừa mới chấp nối
Chia li mà không
Nói nhau một lời
Để rồi bao năm sau
Phong sương mòi vai áo
Nhớ cố nhân muốn tìm
Tạ lòng nhau
Quán vắng mưa khuya
Như khúc ca nghẹn lời
Ti tách rơi rơi
Day dứt trong lòng người
Không hẹn gặp nhau đêm nay
Chân nghèo sưởi ấm buốt giá
Đếm từng bước đêm
Về trên mái lá
Chừng nào mưa thôi rơi
Đường trần nắng dẫn lối,
Mưa tan vào sương khói
Xuôi về nguồn
Cuộc tình duyên năm xưa
Xa nhau còn thương nhớ
Mỗi lúc nghe gió về
Kể chuyện mưa
Cuộc tình duyên năm xưa
Xa nhau còn thương nhớ
Mỗi lúc nghe gió về
Kể chuyện mưa
Đời từ muôn thuở
Tiếng mưa
Có vui bao giờ
Chuyện lòng tôi kể
Cách đây
Đã ba mùa mưa
Tôi đem tất cả
Tim mình
Trao hết cho người
Nguyện trọn thương
Trọn nhớ
Nàng là trinh nữ
Tóc buông
Kín đôi vai gầy
Một làn môi đỏ
Mắt chưa
Vấn vương vì ai
Chân son gót nhỏ
Đi tìm
Vương vấn cho đời
Trời xanh đã an bài
Yêu nhau
Như bướm say hoa
Đẹp như giấc mộng
Vượt qua những năm đầu
Năm sau
Mưa gió liền nhau
Nàng đã quên dần
Xa rồi năm thứ ba
Nhìn trời mưa đổ
Thấy đau buốt thêm
Trong lòng
Tình là hoa nở
Thắm tươi đó nhưng
Rồi phai
Khi xưa nếu chẳng
Đem tình dâng hết cho người
Thì nay có đau buồn
Khi xưa nếu chẳng
Đem tình dâng hết cho người
Thì nay có đau buồn
Phải chi
Hôm ấy đừng mưa
Phải chi hôm ấy
Đừng đưa em về
Phải chi
Hôm ấy đừng mưa
Phải chi hôm ấy
Đừng đưa em về"