"Thà rằng chưa từng quen tiếng yêu chưa muộn màng
Thà rằng chưa từng quen tim lòng coi đau vướng thương đau
Thà rằng ta đừng quen tóc xanh đâu phai màu
Mộng tình xưa chìm sâu mối duyên đầu trao hết cho nhau
Lời tình trên đầu môi ái ân xưa qua rồi
Lời ngọt trên đầu môi nay thoảng qua như gió mây trôi
Lời buồn trên bờ môi phút yêu xưa qua rồi
Mộng tình tôi tàn phai xót xa này khi người đổi thay
Đường vào yêu trăm nẻo sầu
Đường vào yêu vạn nẻo đắng cay
Ta yêu người ta yêu người người đành phụ ta
Người xa ta rồi một nửa hồn ta mất
Nửa hoang mang tình chóng dại khờ
Giờ người xa rời ta tiếng yêu xưa nhạt nhoà
Người đành xa rời ta xa rời đêm tóc rối buông xuôi
Người vội quay mặt đi bước qua cơn mê đời
Để mình tôi lẻ loi nước mắt sầu rơi mặn bờ môi
Lời tình trên đầu môi ái ân xưa qua rồi
Lời ngọt trên đầu môi nay thoảng qua như gió mây trôi
Lời buồn trên bờ môi phút yêu xưa qua rồi
Mộng tình tôi tàn phai xót xa này khi người đổi thay
Đường vào yêu trăm nẻo sầu
Đường vào yêu vạn nẻo đắng cay
Ta yêu người ta yêu người người đành phụ ta
Người xa ta rồi một nửa hồn ta mất
Nửa hoang mang tình chóng dại khờ
Giờ người xa rời ta tiếng yêu xưa nhạt nhoà
Người đành xa rời ta xa rời đêm tóc rối buông xuôi
Người vội quay mặt đi bước qua cơn mê đời
Để mình tôi lẻ loi nước mắt sầu rơi mặn bờ môi
Người vội quay mặt đi bước qua cơn mê đời
Để mình tôi lẻ loi nước mắt sầu rơi mặn bờ môi"