Có những ngày cả thế giới bỗng nhiên im lặng...
Có những ngày mặc tâm trí quay cuồng trong nghĩ suy...
Cứ cố ở bên khi ai đó luôn hướng về một ai đó khác... (một điều gì khác)
Còn mình thì chẳng thể đi tìm một lối thoát!
Anh không còn đưa em đi về thế giới của anh
Anh không còn hỏi em thêm về hành tinh của em
Em đang ở giữa những khoảng trống rỗng nhìn anh từ phía sau lưng..
Anh không nhìn về phía em...
Đến bao giờ ánh sáng có thể xoá hết những vết cắt sâu ở bên trong lòng
mình ôm ấp cô đơn tận cùng chân trời
mịt mờ màu mây trắng xám
Đến bao giờ ánh nắng mới đi hết nơi bóng tối chôn vùi sâu những nỗi buồn
em đầu hàng lang thang nhìn hoàng hôn rơi...
Ai mang em về với em
Ai mang em về với em.
Đến bao giờ ánh sáng có thể xoá hết những vết cắt sâu ở bên trong lòng
mình ôm ấp cô đơn tận cùng chân trời
mịt mờ màu mây trắng xám
Đến bao giờ ánh nắng mới đi hết nơi bóng tối
chôn vùi sâu những nỗi buồn
em đầu hàng mênh mang lang thang nhìn hoàng hôn rơi...
Có những ngày cả thế giới bỗng nhiên im lặng
đoạn đường này dù không ai nắm tay em sẽ vẫn bước tiếp.
Rời đi một ngày mây trắng bay để lại hoàng hôn rơi (trên má em muộn màng)
Rời đi một ngày mây trắng bay bình minh ("không có nắng" nhưng) chẳng thể nào giấu đi được hoàng hôn rơi...