Tiếng hát ngân xa sông xanh hiền hòa hàng cây in bóng nên thơ. Nắng chia đôi bờ thuyền hoa neo bến thênh thang. Đàn chim tung cánh về phía chân trời. Gió len lối nhỏ phố xưa kinh thành.
Sóng nước Hương giang long lanh, Trường Tiền chiều nào áo tím thướt tha. Tìm nhau xây đắp duyên đời, Tình nồng thơm ấm vành môi.
Ôi, Huế thương! Dẫu phai nét vàng son, nhưng cốt cách tâm hồn muôn thuở Huế mãi còn đây. Cho mai sau soi lại bóng hình, mảnh tàn y cũng giữ gìn người ơi.
Ai mến, ai thương quê hương dịu hiền về đây nghe hát thơ duyên. Nước non Hương Bình tình chung như thuở trinh nguyên. Niềm thương mến Huế sẽ chẳng phai mờ. Biết bao kỷ niệm khắc ghi trong đời. Nhớ về hạnh ngộ trên đất thần kinh.