Anh trở về trong hoàng hôn đổ dài trên những con đường quen thuộc
Mang theo hương gió từ ngày mai còn thơm mùi nắng chưa kịp phai
Bước chân nhẹ như sợ đánh thức phố xưa vừa chợp mắt
Vì giữa tiếng chuông nhà thờ, anh nghe rõ trái tim mình cựa quậy thở dài
Anh đã thấy bình minh sau bình minh, nơi mặt trời khâu vá bầu trời rách nát
Thấy một nụ cười đã kịp nở trên môi người anh còn chưa kịp yêu
Và một giọt mưa đầu hạ rơi xuống mái hiên, lấp lánh như viên pha lê báo trước điều ly biệt
Tất cả trôi qua trước mắt tưởng vui, nhưng hóa ra chỉ khiến lòng thêm quạnh hiu
Ngày mai anh thấy những điều rất đỗi diệu kỳ
Những hàng cây xanh hơn, thành phố trong veo hơn giữa mùa miên man khói bụi
Nhưng giữa bao điều huyền ảo ấy, anh lại thấy mình lạc lõng
Bởi điều duy nhất anh không thể tìm được là bàn tay em
Anh quay về hôm nay chỉ để nhặt lấy bóng hình đã bỏ quên từ hôm qua
Dẫu biết rằng khoảnh khắc ấy có lẽ chẳng bao giờ trở lại
Anh trở về với đôi mắt đong đầy cảnh sắc chưa kịp sinh ra
Nghe tiếng em cười vọng từ xa xăm như sóng vỗ chân cầu cảng cũ
Nhưng khi chìa tay, anh chỉ chạm vào khoảng trống của những ngày sắp tới
Nơi mọi lời hứa đều mỏng manh như khói thuốc bay qua ô cửa nhỏ mùa thu
Anh đã thấy bản thân mỉm cười trong một chiều tà đầy sắc tím
Thấy cơn gió cuối cùng của mùa đông khâu chặt nỗi buồn vào trái tim chưa kịp lành
Thấy con đường tắt ra khỏi nỗi cô đơn, nhưng lại sợ rằng sẽ quên đi kỷ niệm
Nên anh ngoảnh đầu, lạc bước, để những ký ức gầy như sương phủ mỏng lên vai anh
Ngày mai anh thấy những điều rất đỗi diệu kỳ
Như bầy chim sẻ dạn dĩ hót vang trên hàng dây điện dẫn lũ mơ hồ vào hạ
Nhưng cả khung trời ấy vẫn thiếu một màu mắt biết mỉm cười
Thiếu hơi ấm chạm nhẹ vào vai, điều giản đơn hóa thành bất khả
Anh quay về hôm nay để gom hết tháng ngày chưa kịp thở thành tiếng
Rồi hát cho em nghe, dù chỉ còn là vang vọng trong màn đêm
Nếu em hỏi “Ngày mai có gì hay?”
Anh sẽ kể về một bức tranh rực rỡ nhưng thiếu nét vẽ cuối cùng
Vì ngày mai đẹp thật đấy, nhưng khi vắng em
Dù vạn sắc màu thêu dệt cũng chỉ là khung tranh không linh hồn
Ngày mai anh thấy những điều rất đỗi diệu kỳ
Nhưng diệu kỳ nhất vẫn là khoảnh khắc này
Khi anh đứng giữa hôm nay, mang trái tim học cách thở chậm
Để biết rằng hạnh phúc không nằm ở phía trước xa xôi
Mà nằm trong nhịp đập run rẩy lúc anh gọi khẽ tên em
Giữa cơn gió chiều mảnh mai thổi qua ô cửa sổ kí ức
Anh gói ghém ngày mai vào trong một giấc mơ chưa kịp thức
Để mỗi khi nhớ em, anh còn có lý do lạc vào đó một lần
Vì anh đã trở về từ ngày mai
Mang về niềm khắc khoải của một người hiểu rằng:
Điều kỳ diệu nhất chính là hôm nay, khi em vẫn còn có thể lắng nghe bài hát này