Có ai từng yêu mà không đau
Có ai vô tình quên mất nhau
Chiều thu về
nụ hôn thấm nước mắt rơi.
Tay nắm, tay buông
lạc nhau rồi
Những ngày khi thức giấc
đã chẳng còn thấy nhau
Những đêm buồn
sợ khi mặt trời lên
Đến bao giờ
lòng thôi tha thiết như vậy
Thôi chờ mong
những hoàng hôn vụn vỡ
Cơn đau kia vút lên trời xanh
Anh mang tia nắng ngang đời em
Rồi khi chiều xuống
tia nắng trôi theo anh về hoang vu
Em thu mình òa khóc
với tay mong níu lại
Những mong manh ngày xưa
giờ như mây khói tan vào mưa.
Thanh xuân trôi mất không đợi ai
Anh ơi nếu lỡ như một mai
Bình mình lại sáng
nơi góc ban công em ngồi nhớ anh
Em mong lòng bình yên
nỗi đau kia xếp lại
Người ngồi bên em hàn huyên chuyện năm xưa.
Sao người ra đi.
Những ngày khi thức giấc
đã chẳng còn thấy nhau
Những đêm buồn
sợ khi mặt trời lên
Đến bao giờ
lòng thôi tha thiết như vậy
Thôi chờ mong
những hoàng hôn vụn vỡ
Cơn đau kia vút lên trời xanh
Anh mang tia nắng ngang đời em
Rồi khi chiều xuống
tia nắng trôi theo anh về hoang vu
Em thu mình òa khóc
với tay mong níu lại
Những mong manh ngày xưa
giờ như mây khói tan vào mưa.
Thanh xuân trôi mất không đợi ai
Anh ơi nếu lỡ như một mai
Bình mình lại sáng
nơi góc ban công em ngồi nhớ anh
Em mong lòng bình yên
nỗi đau kia xếp lại
Người ngồi bên em hàn huyên chuyện năm xưa.
Sao người ra đi.
Cơn đau kia vút lên trời xanh
Anh mang tia nắng ngang đời em
Rồi khi chiều xuống
tia nắng trôi theo anh về hoang vu
Em thu mình òa khóc
với tay mong níu lại
Những mong manh ngày xưa
giờ như mây khói tan vào mưa.
Thanh xuân trôi mất không đợi ai
Anh ơi nếu lỡ như một mai
Bình mình lại sáng
nơi góc ban công em ngồi nhớ anh
Em mong lòng bình yên
nỗi đau kia xếp lại
Người ngồi bên em hàn huyên chuyện năm xưa.
Sao người ra đi.