Con Đường Bình Phàm - Lee Phú Quý/Nhạc Hoa Lời Việt
Composed by:Nhạc Hoa Lời Việt
Mỏi mệt bước tiếp dường rộng thênh thang
Chừng nào mới có dáp án cho mình
Từng ngạo nghễ từng mong manh
Khi xưa từng có dáng dấp như vậy
Lòng nhiệt huyết cứ trào dâng không yên
Tuổi trẻ lắm lúc ôm bao mơ mộng
Rồi lặng lẽ rồi bơ vơ
Chơi vơi lạc lõng với nỗi cô dộc
Từng vượt sông núi chốn biển người mênh mông
Cũng bôn ba xa xăm phương trời
Từng nhiều mơ ước ôm giấc mộng thanh xuân
Giờ dây sao tan theo mây khói
Từng bỏ niềm tin từng lạc phương hướng
Trôi nổi trong bão giông
Nhận ra con tim chúng ta
Đang cần hai chữ an yên
Lòng nhiệt huyết cứ trào dâng không yên
Tuổi trẻ lắm lúc ôm bao mơ mộng
Rồi lặng lẽ rồi bơ vơ
Chơi vơi lạc lõng với nỗi cô dộc
Từng nhiều nước mắt rơi xuống vực sâu kia
Muốn thong dong di xa nơi này
Càng dược di khắp nơi dất trời bao la
Càng nhận ra lòng người khó doán
Giờ dây tôi như cành hoa cây cỏ
Tôi giống như chúng ta
Càng di xa tôi hiểu tôi như hạt
Cát giữa sa mạc kia
Từng vượt sông núi chốn biển người mênh mông
Cũng bôn ba xa xăm phương trời
Từng nhiều mơ ước ôm giấc mộng thanh xuân
Giờ dây sao tan theo mây khói
Từng bỏ niềm tin từng lạc phương hướng
Trôi nổi trong bão giông
Nhận ra con tim chúng ta
Đang cần hai chữ an yên
Từng nhiều nước mắt rơi xuống vực sâu kia
Muốn thong dong di xa nơi này
Càng dược di khắp nơi dất trời bao la
Càng nhận ra lòng người khó doán
Giờ dây tôi như cành hoa cây cỏ
Tôi giống như chúng ta
Càng di xa tôi hiểu tôi như hạt
Cát giữa sa mạc kia
Mỏi mệt bước tiếp dường rộng thênh thang
Chừng nào mới có dáp án cho mình
Từng ngạo nghễ từng mong manh
Khi xưa từng có dáng dấp như vậy