Dừng chân ngay giữa đoạn tình chênh vênh cùng đi với nhau
Gọi tên hạnh phúc hay đặt là nỗi đau.
Nhìn nghiêng đầu về phía sau thấy em nhưng không đứng đợi
Rồi ai cũng phải tìm ngã rẽ mới.
Hạ đến thu tới đông sang không nhanh bằng ngày đôi ta mất nhau
Đợi hết đêm nay nữa thôi muốn cũng không gặp lại được đâu.
Trời trút hết những cơn mưa có bằng nước mắt dâng ngược vào trong
Sợ khi cơn mưa qua rồi lòng thêm gió giông.
Nghe nói em sắp theo chồng sao nước mắt của em lại rơi
Đáng lẽ phải nên mừng vui cho hạnh phúc mới.
Em khóc đã biết bao lần cũng vì anh vì đời trái ngang
Anh muốn lần này em khóc cho một điều khác.
Ngày mai em hãy mỉm cười trong lần đầu tiên đẹp nhất trên đời
Để ngày vui diễn ra trọn vẹn anh sẽ không tới.
Thà như bông hoa xinh đẹp trong bình để người ta tùy tiện cắm
Vẫn tốt hơn cỏ bên đường không một ai ngắm.