"Lặng thầm một mình đi trên đường bao kỷ niệm
Từng áng mây chớm đông, gió mưa tái tê lòng
Gió kéo cơn mưa ùa về, lạnh buốt con tim quặn đau
trái tim giá lạnh rồi
Tự tập một mình đi trên đường không ai tình
Tập cách không biết yêu, khổ đau đã quá nhiều
Bước qua ký ức thuở nào, kỷ niệm mình từng bên nhau
sao thấy cay cay lệ khẽ tuôn trào
Ôi quá đau lòng, sao cắt tim này cố quên sao
mà ta vẫn cứ mãi mãi không thể nhòa
Cố gắng tập đi một mình, rồi sáng nay thấy bình minh
ta sẽ quên hết ưu phiền
Qua tháng năm buồn, qua tháng năm đầu
Bước qua đau rồi xóa đi kỷ niệm năm xưa của nhau
Nỗi đau rồi sẽ phai nhòa
Đớn đau rồi sẽ qua mau, bước đi tiếc chi dù chỉ một mình"