Tôi từng lớn lên từ những ngày gian khó
Cơm chưa đủ no, áo thì rách gió
Nhìn quanh ai cũng chạy, kiếm sống từng giờ
Tôi tự nhủ phải bước, không thể nào chờ
Mỗi sáng tỉnh giấc, lại bắt đầu guồng quay
Mồ hôi thấm áo, nắng rát bờ vai
Tiền chưa cầm chắc, nhưng lòng không lùi
Chỉ cần còn thở, tôi vẫn cứ đi thôi
Dù cho gió cuốn, dù đời có đẩy
Dù ai quay lưng, tôi cũng chẳng gãy
Từng bước tôi bước, dù chậm vẫn đi
Vượt qua ngày tối, ánh sáng chờ khi
Khó khăn không làm tôi gục ngã
Dù đường phía trước vẫn còn chông gai
Bàn tay trắng nhưng lòng không trắng
Tôi sẽ bước tiếp, không dừng lại!
Tôi đã thấy bao người bỏ cuộc
Thấy nhiều kẻ sống gấp rồi lụi tàn sau phút
Nhưng tôi không thế, không thể nào dừng
Nếu không tự cứu, ai sẽ giúp mình đứng?
Có ai biết những ngày tôi mệt mỏi
Nằm giữa bóng đêm, nghĩ về ngày mai
Nhưng nếu dễ dàng thì đâu còn ý nghĩa
Không có nỗi đau, sao biết giá trị đời?
Dù cho gió cuốn, dù đời có đẩy
Dù ai quay lưng, tôi cũng chẳng gãy
Từng bước tôi bước, dù chậm vẫn đi
Vượt qua ngày tối, ánh sáng chờ khi
Khó khăn không làm tôi gục ngã
Dù đường phía trước vẫn còn chông gai
Bàn tay trắng nhưng lòng không trắng
Tôi sẽ bước tiếp, không dừng lại!
Không ai sinh ra mà đã có tất cả
Phải đánh đổi nhiều mới chạm đến vinh quang
Tôi không cần giàu, chỉ cần đủ sống
Nhưng không chấp nhận đời mình vô vọng
Tôi đi lên từ nơi tối tăm
Tôi không sợ hãi, tôi không chậm chân
Dẫu cho bão tố, tôi không gục ngã
Vẫn cứ bước tiếp, chẳng bao giờ dừng!