Ngày em bước đến, ánh mắt trong veo,
Nụ cười như nắng thắp sáng trời cao.
Anh lặng nhìn, lòng chợt vấn vương,
Một cảm giác lạ, con tim tơ vương.
Anh vẫn yêu em, dẫu chẳng bao giờ,
Được chạm tay vào giấc mơ bơ vơ.
Em là ngọn gió cuốn đời anh đi,
Một người yêu đơn phương mãi khắc ghi.
Biết rằng mình chỉ là bóng phía sau,
Dõi theo em qua những phút nhiệm màu.
Nhưng từng bước chân em đi xa hơn,
Anh càng chẳng thể giấu nỗi chờ mong.
Anh vẫn yêu em, dẫu chẳng bao giờ,
Được chạm tay vào giấc mơ bơ vơ.
Em là ngọn gió cuốn đời anh đi,
Một người yêu đơn phương mãi khắc ghi.
Có phải ánh mắt kia là mơ thôi?
Chẳng thuộc về anh, chỉ lặng lẽ trôi.
Nhưng lòng anh vẫn mãi chẳng đổi thay,
Dẫu biết rằng em chẳng nhìn lại đây.
Anh vẫn yêu em, dẫu chẳng bao giờ,
Được chạm tay vào giấc mơ bơ vơ.
Em là ngọn gió cuốn đời anh đi,
Một người yêu đơn phương mãi khắc ghi.
Ánh nhìn đầu tiên, như mơ trong lòng,
Dẫu biết không thể, vẫn nguyện chờ mong.