Biển rộng ai biết được đâu
Có những đợt sóng dạt bờ khác thường
Chẳng hiểu là tại sao
Có những cảm xúc vỡ oà trong tim
Xót cho người thương, xót cho bản thân
Đau ai cũng nhận, nhưng chẳng ai thấu cho ai
Và mưa chẳng thể ngừng rơi
Nỗi buồn cũng thế không rời
Dù ký ức tan thành mây
Em chẳng còn nơi này
Hỏi tình ta còn gì ở đây?
Ngày sau nắng đến với em
Là những đêm mưa với anh
Chẳng còn gì ở đây
Ngoài nhớ nhung, tiếc nuối bủa vây.
Chiều thu ấy, là thời gian ngắn ngủi ta còn bên nhau
Từng là một chiều thu đầy nắng vàng
Không một ai đau, cớ sao chuyện tình ta phải dừng lại
Khi đường tình ta còn rất dài
Sao không ngồi lại thêm chút
Để rồi nhận lại một đống bi hài
Người ta nói đúng, không nên tin
Không nên học tình yêu qua phim
Không nên mít ướt, lướt thướt, sướt mướt trong mưa
Để rồi cơn đau đếm hàng nghìn
Anh sẽ quên em, quên đi tất cả
Quên đi những thứ mà ta từng đi qua
Và anh sẽ quên đi cả lời hứa
Mà em đã từng nói là cùng anh về già.
Cuộc sống hai ta vốn dĩ đã khác nhau
Tình yêu đến cách suy nghĩ cũng khác nhau
Đành thôi buông tay đi, chia xa phương trời
Chờ người đến sau.
Xót cho người thương, xót cho bản thân
Đau ai cũng nhận, nhưng chẳng ai thấu cho ai
Và mưa chẳng thể ngừng rơi
Nỗi buồn cũng thế không rời
Dù ký ức tan thành mây
Em chẳng còn nơi này
Hỏi tình ta còn gì ở đây?
Ngày sau nắng đến với em
Là những đêm mưa với anh
Chẳng còn gì ở đây
Ngoài nhớ nhung, tiếc nuối.
Duyên, vài lần gặp gỡ
Không nợ, chẳng trọn đời bên nhau
Dấu chấm hết đặt rồi, tình ta rẽ đôi
Ai cũng có tiếc nuối
Nhưng sợ phiền nên không dám nói ra
Vì ai biết rằng
Liệu nói ra, tình tan có thể hợp lại.